玉楼春

明代 刘基
江城雨熟黄梅后,楼阁清高处永昼。阶前夕露宝珠呈,叶底夜蝉金石奏。 苍苔不受残红覆,市径沿墙欺组绶。老来于物总忘情,漫为青山开北牗。
jiāng chéng shú huáng méi hòu   lóu qīng gāo chù yǒng zhòu jiē qián bǎo zhū chéng   chán jīn shí zòu    
cāng tái shòu cán hóng   shì jìng yán 沿 qiáng shòu lǎo lái zǒng wàng qíng màn   wèi qīng shān kāi běi yǒu