玉楼春

宋代 欧阳修
南园粉蝶能无数。度翠穿红来复去。倡条冶叶恣留连,飘荡轻于花上絮。 朱阑夜夜风兼露。宿粉栖香无定所。多情翻却似无情,赢得百花无限妒。
nán yuán fěn dié néng shù cuì chuān 穿 hóng lái chāng tiáo liú lián   piāo dàng qīng huā shàng
zhū lán fēng jiān 宿 fěn xiāng dìng suǒ duō qíng fān què shì qíng   yíng de bǎi huā xiàn