玉楼春

宋代 杨无咎
酒阑未放宾朋散。自拣冰芽教旋碾。 调膏初喜玉成泥,溅沫共惊银作线。 已知于我情非浅。不必宁宁书木宛面。 满尝乞得夜无眠,要听枕边言语软。
jiǔ lán wèi fàng bīn péng sàn jiǎn bīng jiào xuán niǎn
diào gāo chū chéng   jiàn gòng jīng yín zuò xiàn 线
zhī qíng fēi qiǎn níng níng shū wǎn miàn
mǎn cháng mián   yào tīng zhěn biān yán ruǎn