玉楼春

宋代 欧阳修
湖边柳外楼高处。望断云山多少路。阑干倚遍使人愁,又是天涯初日暮。 轻无管系狂无数。水畔花飞风里絮。算伊浑似薄情郎,去便不来来便去。
biān liǔ wài lóu gāo chù wàng duàn yún shān duō shǎo lán gān biàn shǐ 使 rén chóu   yòu shì tiān chū
qīng guǎn kuáng shù shuǐ pàn huā fēi fēng suàn hún qíng láng   biàn 便 lái lái biàn 便