玉楼春

宋代 向子諲
云窗雾阁春风透。蝶绕蜂围花气漏。恼人风味恰如梅,倚醉腰肢全是柳。细传一曲情偏厚。淡扫两山缘底皱。归时好月已沈空,只有真香犹满袖。
yún chuāng chūn fēng tòu dié rào fēng wéi huā lòu nǎo rén fēng wèi qià méi   zuì yāo zhī quán shì liǔ chuán qíng piān hòu dàn sǎo liǎng shān yuán zhòu guī shí hǎo yuè shěn kōng   zhǐ yǒu zhēn xiāng yóu mǎn xiù