玉楼春

宋代 周邦彦
玉奁收起新妆了。鬓畔斜枝红袅袅。浅颦轻笑百般宜,试著春衫犹更好。裁金簇翠天机巧。不称野人簪破帽。满头聊插片时狂,顿减十年尘土貌。
lián shōu xīn zhuāng le bìn pàn xié zhī hóng niǎo niǎo qiǎn pín qīng xiào bǎi bān   shì zhù chūn shān yóu gèng hǎo cái jīn cuì tiān qiǎo chēng rén zān mào mǎn tóu liáo chā piàn shí kuáng   dùn jiǎn shí nián chén mào