玉楼春

宋代 欧阳修
半辐霜绡亲手剪。香染青蛾和泪卷。画时横接媚霞长,印处双沾愁黛浅。当时付我情何限。欲使妆痕长在眼。一回忆著一拈看,便似花前重见面。
bàn shuāng xiāo qīn shǒu jiǎn xiāng rǎn qīng é lèi juǎn huà shí héng jiē mèi xiá zhǎng   yìn chù shuāng zhān chóu dài qiǎn dāng shí qíng xiàn shǐ 使 zhuāng hén zhǎng zài yǎn huí zhù niān kàn   biàn 便 shì huā qián zhòng jiàn miàn