玉楼春

宋代 欧阳修
别後不知君远近。触目凄凉多少闷。渐行渐远渐无书,水阔鱼沈何处问。夜深风竹敲秋韵。万叶千声皆是恨。故欹单枕梦中寻,梦又不成灯又尽。
bié hòu zhī jūn yuǎn jìn chù liáng duō shǎo mèn jiàn xíng jiàn yuǎn jiàn shū   shuǐ kuò shěn chǔ wèn shēn fēng zhú qiāo qiū yùn wàn qiān shēng jiē shì hèn dān zhěn mèng zhōng xún   mèng yòu chéng dēng yòu jǐn