玉楼春

宋代 晏几道
东风又作无情计,艳粉娇红吹满地。 碧楼帘影不遮愁,还似去年今日意。 谁知错管春残事,到处登临曾费泪。 此时金盏直须深,看尽落花能几醉。
dōng fēng yòu zuò qíng   yàn fěn jiāo hóng chuī mǎn
lóu lián yǐng zhē chóu   hái shì nián jīn
shéi zhī cuò guǎn chūn cán shì   dào chù dēng lín céng fèi lèi
shí jīn zhǎn zhí shēn   kàn jǐn luò huā néng zuì