玉楼春

宋代 李子酉
纱窗春睡朦胧着。相见尚怀相别恶。梦随城上角声残,泪逐楼前花片落。 东风不解吹愁却。明月几番乖后约。当时惟恐不多情,今日情多无处着。
shā chuāng chūn shuì méng lóng zhe xiāng jiàn shàng huái 怀 xiāng bié è mèng suí chéng shàng jiǎo shēng cán   lèi zhú lóu qián huā piàn luò
dōng fēng jiě chuī chóu què míng yuè fān guāi hòu yuē dāng shí wéi kǒng duō qíng   jīn qíng duō chǔ zhe