玉漏迟(自寿)

宋代 吴季子
青衫华发,对风霜、倚遍危楼孤啸。恶浪平波,看尽世间多少。忘却金闺故步,都付与、野花啼鸟。只自笑。悠悠心事,无人知道。 扰扰世路红尘,看销尽英雄,青山亦老。宇宙无穷,事业到头谁了。高楼一声书角,把千古、梦中吹觉。天欲晓。起看蕊梅春小。
qīng shān huá   duì fēng shuāng biàn wēi lóu xiào è làng píng   kàn jǐn shì jiān duō shǎo wàng què jīn guī   dōu huā niǎo zhī xiào yōu yōu xīn shì   rén zhī dào
rǎo rǎo shì hóng chén   kàn xiāo jǐn yīng xióng   qīng shān lǎo zhòu qióng   shì dào tóu shuí le gāo lóu shēng shū jiǎo   qiān mèng zhōng chuī jué tiān xiǎo kàn ruǐ méi chūn xiǎo