玉漏迟·竹多尘自扫

宋代 张俨
竹多尘自扫。幽通径曲,禅房深窈。空翠吹衣,坐对闲云舒啸。寒木犹悬故叶,又过了、一番残照。经院悄。诗梦正迷,独怜衰草。幽趣尽属闲僧,浑未识人间,落花啼鸟。呼酒凭高,莫问四愁三笑。可惜秦山晋水,甚却向、此时登眺。清趣少。那更好游人老。
zhú duō chén sǎo yōu tōng jìng   chán fáng shēn yǎo kōng cuì chuī   zuò duì xián yún shū xiào hán yóu xuán   yòu guò le fān cán zhào jīng yuàn qiāo shī mèng zhèng   lián shuāi cǎo yōu jǐn shǔ xián sēng   hún wèi shí rén jiān   luò huā niǎo jiǔ píng gāo   wèn chóu sān xiào qín shān jìn shuǐ   shén què xiàng shí dēng tiào qīng shǎo gèng hǎo yóu rén lǎo