玉漏迟 题阙

元代 白朴
碧梧深院悄。清明过也,秋千闲了。杨柳阴中,又是一番啼鸟。人去瑶台路远,孤负却、花前欢笑。音信杳。西楼尽日,凭栏凝眺。缥缈。雾阁云窗,恨梦断青鸾,夜深寒悄。檐玉敲残,捱得五更风小。麝注金猊烬冷,画烛短、银屏空照。芳径晓。惆怅落红多少。
shēn yuàn qiāo qīng míng guò qiū   qiān xián le yáng liǔ yīn zhōng yòu shì   fān niǎo rén yáo tái yuǎn què   huā qián huān xiào yīn xìn yǎo lóu jìn píng lán níng 西 tiào piāo miǎo   yún chuāng hèn mèng duàn qīng luán shēn hán   qiāo yán qiāo cán   ái gēng fēng xiǎo shè zhù jīn   jìn lěng huà zhú duǎn yín píng kōng zhào fāng jìng xiǎo   chóu chàng luò hóng duō shǎo