玉漏迟 题阙

元代 白朴
故园风物好。芳樽日日,花前倾倒。南浦伤心,望断绿波春草。多少相思泪点,算只有、青衫知道。残梦觉。无人解我,厌厌怀抱。懊恼。楚峡行云,便赋尽高唐,后期谁报。玉杵玄霜,着意且须重捣。转眼梅花过也,又屈指、春残灯闹。妆镜晓。应念画眉人老。
yuán fēng hǎo fāng zūn huā   qián qīng dǎo nán shāng xīn wàng duàn   chūn 绿 cǎo duō shào xiāng lèi diǎn suàn zhǐ yǒu   qīng shān zhī dào cán mèng jué rén jiě yān yān huái bào ào nǎo   chǔ xiá xíng 怀 yún biàn jǐn gāo táng hòu shuí   bào 便 chǔ xuán shuāng   zhuó qiě zhòng dǎo zhuǎn yǎn méi   huā guò yòu zhǐ chūn cán dēng nào zhuāng jìng xiǎo   yīng niàn huà méi rén lǎo