玉漏迟 蜀中中秋值雨

元代 李齐贤
一年唯一日。游人共惜,今宵明月。露洗霜磨,无限金波洋溢。 幸有瑶琴玉笛,更是处、江楼清绝。邀俊逸。登临一醉,将酬佳节。 岂料数阵顽云,忽掩却天涯,广寒宫阙。失意初筵,唯听秋虫呜咽。 莫恨姮娥薄相,且吸尽、杯中之物。圆又缺。空使早生华发。
nián wéi yóu rén gòng jīn   xiāo míng yuè shuāng xiàn   jīn yáng      
xìng yǒu yáo qín   gèng shì chù jiāng lóu qīng jué yāo jùn dēng lín zuì jiāng chóu jiā   jié        
liào shù zhèn wán yún   yǎn què tiān   guǎng 广 hán gōng què shī chū yán wéi   tīng qiū chóng    
hèn héng é báo xiāng   qiě jìn bēi zhōng zhī yuán yòu quē kōng shǐ zǎo shēng huá 使