玉漏迟 秋花

近现代 魏元旷
傍凉生露砌。嫣红点点,天然娇媚。闇淡秋光,赖破一庭愁思。 开遍墙阴几处,却不是、当年啼泪。刚引我、幽襟冷抱,浅吟相对。 看他两两三三,向蟋蟀声中,轻摇银穗。雨里痕消,转又弄痕烟里。 境僻无人到得,有寒蝶、伶俜曾识。应领取、此花十分疏意。
bàng liáng shēng yān hóng diǎn diǎn   tiān rán jiāo mèi ān dàn qiū guāng   lài tíng chóu
kāi biàn qiáng yīn chù   què shì dāng nián lèi gāng yǐn yōu jīn lěng bào   qiǎn yín xiāng duì
kàn liǎng liǎng sān sān   xiàng shuài shēng zhōng   qīng yáo yín suì hén xiāo   zhuǎn yòu nòng hén yān
jìng rén dào   yǒu hán dié líng pīng céng shí yīng lǐng huā shí fēn shū