玉漏迟 藕荡莲

清代 顾贞观
片帆无恙否,湖光开镜,晚烟低没。折戟沉沙,中有小乔香骨。 一夜凌波唤起,又欲语、盈盈似活。秋水阔,蒹葭玉树,总嫌唐突。 新来著个渔人,纵棹解菱丝,绿蓑慵脱。满目愁予,管领断桥风月。 载去乱头粗服,正相对、淡妆浓抹。凝伫切,今生为他消渴。
piàn fān yàng fǒu   guāng kāi jìng   wǎn yān méi zhé chén shā   zhōng yǒu xiǎo qiáo xiāng
líng huàn   yòu yíng yíng shì huó qiū shuǐ kuò   jiān jiā shù   zǒng xián táng
xīn lái zhù rén   zòng zhào jiě líng   绿 suō yōng tuō mǎn chóu   guǎn lǐng duàn qiáo fēng yuè
zài luàn tóu   zhèng xiāng duì dàn zhuāng nóng níng zhù qiè   jīn shēng wèi xiāo