玉漏迟 泛舟东溪
故园平似掌。人生何必,武陵溪上。三尺蓑衣,遮断红尘千丈。不学东山高卧,也不似、鹿门长往。君试望。远山*处,白云无恙。自唱。一曲渔歌,觉无复当年,缺壶悲壮。老境羲皇,换尽平生豪爽。天设四时佳兴,要留待、幽人清赏。花又放。满意一篙春浪。
gù
故
yuán
园
píng
平
shì
似
zhǎng
掌
rén
。
shēng
人
hé
生
bì
何
wǔ
必
,
líng
武
xī
陵
shàng
溪
sān
上
chǐ
。
suō
三
yī
尺
zhē
蓑
duàn
衣
,
hóng
遮
chén
断
qiān
红
zhàng
尘
bù
千
xué
丈
dōng
。
shān
不
gāo
学
wò
东
yě
山
bù
高
shì
卧
,
lù
也
mén
不
cháng
似
wǎng
、
jūn
鹿
shì
门
wàng
长
yuǎn
往
shān
。
chù
君
bái
试
yún
望
wú
。
yàng
远
zì
山
*
chàng
处
,
yī
白
qǔ
云
yú
无
gē
恙
jué
。
wú
自
fù
唱
dāng
。
nián
一
quē
曲
hú
渔
bēi
歌
,
zhuàng
觉
lǎo
无
jìng
复
xī
当
huáng
年
,
huàn
缺
jǐn
壶
píng
悲
shēng
壮
háo
。
shuǎng
老
tiān
境
shè
羲
sì
皇
,
shí
换
jiā
尽
xīng
平
yào
生
liú
豪
dài
爽
yōu
。
rén
天
qīng
设
shǎng
四
huā
时
yòu
佳
fàng
兴
,
mǎn
要
yì
留
yī
待
gāo
、
chūn
幽
làng
人
清
赏
。
花
又
放
。
满
意
一
篙
春
浪
。