玉漏迟

宋代 韩嘉彦
杏香消散尽,须知自昔,都门春早。燕子来时,绣陌乱铺芳草。惠圃妖桃过雨,弄笑脸、红筛碧沼。深院悄。绿杨巷陌,莺声争巧。 早是赋得多情,更遇酒临花,镇辜欢笑。数曲阑干,故国谩劳凝眺。汉外微云尽处,乱峰镇、一竿修竹。间琅玕,东风泪零多少。
xìng xiāng xiāo sàn jìn   zhī   dōu mén chūn zǎo yàn lái shí   xiù luàn fāng cǎo huì yāo táo guò   nòng xiào liǎn hóng shāi zhǎo shēn yuàn qiāo 绿 yáng xiàng   yīng shēng zhēng qiǎo
zǎo shì de duō qíng   gèng jiǔ lín huā   zhèn huān xiào shù lán gān   guó màn láo níng tiào hàn wài wēi yún jǐn chù   luàn fēng zhèn gān 竿 xiū zhú jiān láng gān   dōng fēng lèi líng duō shǎo