玉漏迟

宋代 程垓
一春浑不见,那堪又是,花飞时节。忍对危栏数曲,暮云千叠。门外星星柳眼,看还似、当时风月。愁万结。凭谁为我,殷勤低说。 不是惯却春心,奈新燕传情,旧莺饶舌。冷篆余香,莫放等闲消歇。纵使繁缃褪尽,犹有酴醿堪折。魂梦切。如今不奈,飞来蝴蝶。
chūn hún jiàn   kān yòu shì   huā fēi shí jié rěn duì wēi lán shù   yún qiān dié mén wài xīng xing liǔ yǎn   kàn hái shì dāng shí fēng yuè chóu wàn jié píng shuí wèi   yīn qín shuō
shì guàn què chūn xīn   nài xīn yàn chuán qíng   jiù yīng ráo shé lěng zhuàn xiāng   fàng děng xián xiāo xiē zòng shǐ 使 fán xiāng tuì jǐn   yóu yǒu kān zhé hún mèng qiè jīn nài   fēi lái dié