与李文叔夜谈

宋代 晁补之
中庭老柏霜雪里,北风烈烈偏激耳。 诵诗夜半舌入喉,饮我樽中渌醽美。 升堂辞翰愧非有,何异还家数其齿。 文章万古犹一鱼,乙丙谁能辨肠尾。 更惭颇似会稽康,欲语常遭士瑶柅。 广陵八月未足言,曾使酲醲涊然起, 安得谭如子枚子。
zhōng tíng lǎo bǎi shuāng xuě   běi fēng liè liè piān ěr
sòng shī bàn shé hóu   yǐn zūn zhōng líng měi
shēng táng hàn kuì fēi yǒu   huán jiā shù chǐ 齿
wén zhāng wàn yóu   bǐng shuí néng biàn cháng wěi
gèng cán shì kuài kāng   cháng zāo shì yáo
guǎng 广 líng yuè wèi yán   céng shǐ 使 chéng nóng niǎn rán  
ān tán zi méi