于鳞至分韵得鸣字

明代 王世贞
把酒千门朔思生,太行高雪照天京。道傍燕石昼俱陨,匣里并刀风自鸣。 遂有群灵开黯淡,即看五马顿峥嵘。相违岁月无劳数,屈指人间几大名。
jiǔ qiān mén shuò shēng   tài xíng gāo xuě zhào tiān jīng dào bàng yān shí zhòu yǔn xiá   bìng dāo fēng míng    
suì yǒu qún líng kāi àn dàn   kàn dùn zhēng róng xiāng wéi suì yuè láo shù   zhǐ rén jiān míng