雨霖铃 夏景

元代 梁寅
螺峰堆绿。夜来经雨,浑似膏沐。飞泉怒泻崖谷,悬霜练□鸣苍玉。虎迹岩前过处,踏破翠苔褥。听啼鸟,山北山南,树杪残云自相逐。蓬门书掩稀来躅。称幽人、独步看新竹。移床松下零落,三四点、怎沾缃轴。日永如年,况是身闲不受拘束。休妄想、*鹭朝班,聊且伴麋鹿。
luó fēng duī 绿 lái jīng   hún gào fēi quán xiè   xuán shuāng liàn   míng cāng yán qián guò chù   cuì tái tīng niǎo   shān běi shān nán   shù miǎo cán yún xiāng zhú péng mén shū yǎn lái zhú chēng yōu rén kàn xīn zhú chuáng sōng xià líng luò   sān diǎn zěn zhān xiāng zhóu yǒng nián   kuàng shì shēn xián shòu shù xiū wàng xiǎng 、*   cháo bān   liáo qiě bàn 鹿