雨霖铃·天南游客

宋代 黄裳
天南游客。甚而今、却送君南国。薰风万里无限,吟蝉暗续,离情如织。秣马脂车,去即去、多少人惜。为惠爱、烟惨云山,送两城愁作行色。 飞帆过、浙西封城。到秋深、且舣荷花泽。就船买得鲈鳜,新谷破、雪堆香粒。此兴谁同,须记东秦,有客相忆。愿听了、一阕歌声,醉倒拚今日。
tiān nán yóu shèn ér jīn què sòng jūn nán guó xūn fēng wàn xiàn   yín chán àn   qíng zhī zhī chē   duō shǎo rén wèi huì ài yān cǎn yún shān   sòng liǎng chéng chóu zuò xíng
fēi fān guò zhè 西 fēng chéng dào qiū shēn qiě huā jiù chuán mǎi guì   xīn xuě duī xiāng xīng shuí tóng   dōng qín   yǒu xiāng yuàn tīng le què shēng   zuì dào pàn jīn