雨淋铃·送春

宋代 王用宾
鹃声悲切。绿沉红暗,暮春时节。天涯芳草无限,生怕是、流光飘忽。 料得留春不住,也无语相诀。念此后、荷露枫霜,再见梅开岁华越。 惜春我自伤离别。似春风、别我亦呜咽。问春归去何处,花满地、半天云抹。 约定明年,莫再良辰美景抛脱。便剩有、千万愁丝,暂借并刀割。
juān shēng bēi qiè 绿 chén hóng àn   chūn shí jié tiān fāng cǎo xiàn   shēng shì liú guāng piāo
liào de liú chūn zhù   xiāng jué niàn hòu fēng shuāng   zài jiàn méi kāi suì huá yuè
chūn shāng bié shì chūn fēng bié wèn chūn guī chǔ   huā mǎn bàn tiān yún
yuē dìng míng nián   zài liáng chén měi jǐng pāo tuō biàn 便 shèng yǒu qiān wàn chóu   zàn jiè bìng dāo