雨淋铃

宋代 杜龙沙
窗影珑璁,画楼平晓,翳柳啼鸦。门巷渐有新烟,东风定、人扫桐花。峭寒斗减,看旅雁、争起蒹葭。溯断云,多少悲鸣,数行又下远行沙。 应是故园桃李谢。送清江、一曲阑干下。染翰为春羁,嗟双鬓、客舍成华。绣鞭绮陌,强携酒、来觅吴娃。听扇底、凄惋新声,醉里翻念家。
chuāng yǐng lóng cōng   huà lóu píng xiǎo   liǔ mén xiàng jiàn yǒu xīn yān   dōng fēng dìng rén sǎo tóng huā qiào hán dòu jiǎn   kàn yàn zhēng jiān jiā duàn yún   duō shǎo bēi míng   shù xíng yòu xià yuǎn xíng shā
yìng shì yuán táo xiè sòng qīng jiāng lán gān xià rǎn hàn wèi chūn   jiē shuāng bìn shè chéng huá xiù biān   qiáng xié jiǔ lái tīng shàn wǎn xīn shēng   zuì fān niàn jiā