遇灵阳子谈道赠以诗

宋代 文天祥
昔我爱泉石,长揖离公卿。 结屋青山下,咫尺蓬与瀛。 至人不可见,世尘忽相缨。 业风吹浩劫,蜗角争浮名。 偶逢大吕翁,如有宿世盟。 相从语寥廓,俯仰万念轻。 天地不知老,日月交其精。 人一阴阳性,本来自长生。 指点虚无间,引我归员明。 一针透顶门,道骨由天成。 我如一逆旅,久欲蹑屩行。 闻师此妙廖,蘧庐复何情。
ài quán shí   cháng gōng qīng
jié qīng shān xià   zhǐ chǐ péng yíng
zhì rén jiàn   shì chén xiāng yīng
fēng chuī hào jié   jiǎo zhēng míng
ǒu féng wēng   yǒu 宿 shì méng
xiāng cóng liáo kuò   yǎng wàn niàn qīng
tiān zhī lǎo   yuè jiāo jīng
rén yīn yáng xìng   běn lái cháng shēng
zhǐ diǎn jiàn   yǐn guī yuán míng
zhēn tòu dǐng mén   dào yóu tiān chéng
  jiǔ niè juē xíng
wén shī miào liào   qíng