逾岭峤止荒陬抵高要

唐代 李绅
天将南北分寒燠,北被羔裘南卉服。寒气凝为戎虏骄, 炎蒸结作虫虺毒。周王止化惟荆蛮,汉武凿远通孱颜。 南标铜柱限荒徼,五岭从兹穷险艰。衡山截断炎方北, 回雁峰南瘴烟黑。万壑奔伤溢作泷,湍飞浪激如绳直。 千崖傍耸猿啸悲,丹蛇玄虺潜蜲蛇。泷夫拟楫劈高浪, 瞥忽浮沉如电随。岭头刺竹蒙笼密,火拆红蕉焰烧日。 岭上泉分南北流,行人照水愁肠骨。阴森石路盘萦纡, 雨寒日暖常斯须。瘴云暂卷火山外,苍茫海气穷番禺。 鹧鸪猿鸟声相续,椎髻哓呼同戚促。百处谿滩异雨晴, 四时雷电迷昏旭。鱼肠雁足望缄封,地远三江岭万重。 鱼跃岂通清远峡,雁飞难渡漳江东。云蒸地热无霜霰, 桃李冬华匪时变。天际长垂饮涧虹,檐前不去衔泥燕。 幸逢雷雨荡妖昏,提挈悲欢出海门。西日眼明看少长, 北风身醒辨寒温。贾生谪去因前席,痛哭书成竟何益。 物忌忠良表是非,朝驱绛灌为雠敌。明皇圣德异文皇, 不使无辜困鬼方。汉日傅臣终委弃,如今衰叟重辉光。 高明白日恩深海,齿发虽残壮心在。空愧驽骀异一毛, 无令朽骨惭千载。
tiān jiàng nán běi fēn hán   běi bèi gāo qiú nán huì hán níng wèi róng jiāo  
yán zhēng jié zuò chóng huī zhōu wáng zhǐ huà wéi jīng mán   hàn záo yuǎn tōng chán yán
nán biāo tóng zhù xiàn huāng jiǎo   lǐng cóng qióng xiǎn jiān héng shān jié duàn yán fāng běi  
huí yàn fēng nán zhàng yān hēi wàn bēn shāng zuò lóng   tuān fēi làng shéng zhí
qiān bàng sǒng yuán xiào bēi   dān shé xuán huī qián wēi shé lóng gāo làng  
piē chén diàn suí lǐng tóu zhú méng lóng   huǒ chāi hóng jiāo yàn shāo
lǐng shàng quán fēn nán běi liú   xíng rén zhào shuǐ chóu cháng yīn sēn shí pán yíng  
hán nuǎn cháng zhàng yún zàn juǎn huǒ shān wài   cāng máng hǎi qióng pān
zhè yuán niǎo shēng xiāng   chuí xiāo tóng bǎi chù 谿 tān qíng  
shí léi diàn hūn cháng yàn wàng jiān fēng   yuǎn sān jiāng lǐng wàn zhòng
yuè tōng qīng yuǎn xiá   yàn fēi nán zhāng jiāng dōng yún zhēng shuāng xiàn  
táo dōng huá fěi shí biàn tiān zhǎng chuí yǐn jiàn hóng   yán qián xián yàn
xìng féng léi dàng yāo hūn   qiè bēi huān chū hǎi mén 西 yǎn míng kàn shào zhǎng  
běi fēng shēn xǐng biàn hán wēn jiǎ shēng zhé yīn qián   tòng shū chéng jìng
zhōng liáng biǎo shì fēi   cháo jiàng guàn wèi chóu míng huáng shèng wén huáng  
shǐ 使 kùn guǐ fāng hàn chén zhōng wěi   jīn shuāi sǒu zhòng huī guāng
gāo míng bai ēn shēn hǎi   chǐ 齿 suī cán zhuàng xīn zài kōng kuì dài máo  
lìng xiǔ cán qiān zǎi