寓灵峰寺感怀

宋代 郑刚中
遥风入林篠,淅沥生夜愁。 明月过窗牖,照此虚室幽。 念从出怀绷,志在承箕裘。 唯知业书卷,何尝识戈矛。 去年妖寇兴,尽破东南州。 烟来走官吏,火过成墟丘。 豺虎恣捕噬,鼯鼪啸朋俦。 砧俎血忠义,罝纲罗善柔。 皇皇势窘急,有罅即愿投。 挈妻负幼子,敢谓生可偷。 潜遁得幽僻,如鱼安脱钩。 妥尾定惊胆,馀魂渐能收。 今者王师来,元凶已拘囚。 巢窟有馀类,尚此稽讨搜。 参商隔弟妹,阻塞无书邮。 家在北山口,烟林里沧洲。 更此乱离后,当无一椽留。 可但一堂庐,最苦悲松楸。 使我思归梦,枕边清泪流。 嗟嗟庙堂客,为国须早谋。 积薪从下燃,谁云无后忧。 愿令弄兵者,依旧操锄耰。 勿俾太平世,虮虱生鞮鍪。
yáo fēng lín xiǎo   shēng chóu
míng yuè guò chuāng yǒu   zhào shì yōu
niàn cóng chū huái 怀 bēng   zhì zài chéng qiú
wéi zhī shū juàn   cháng shí máo
nián yāo kòu xīng   jǐn dōng nán zhōu
yān lái zǒu guān   huǒ guò chéng qiū
chái shì   shēng xiào péng chóu
zhēn xuè zhōng   gāng luó shàn róu
huáng huáng shì jiǒng   yǒu xià yuàn tóu
qiè yòu   gǎn wèi shēng tōu
qián dùn yōu   ān tuō gōu
tuǒ wěi dìng jīng dǎn   hún jiàn néng shōu
jīn zhě wáng shī lái   yuán xiōng qiú
cháo yǒu lèi   shàng tǎo sōu
shēn shāng mèi   shū yóu
jiā zài běi shān kǒu   yān lín cāng zhōu
gèng luàn hòu   dāng chuán liú
dàn táng   zuì bēi sōng qiū
shǐ 使 guī mèng   zhěn biān qīng lèi liú
jiē jiē miào táng   wèi guó zǎo móu
xīn cóng xià rán   shuí yún hòu yōu
yuàn lìng nòng bīng zhě   jiù cāo chú yōu
tài píng shì   shī shēng móu