渔梁怀古

清代 谢震
四山合沓青巑岏,清溪一线流潺湲。战场中开五千步,蕲王曾此枭凶顽。 呜呼靖康之耻胡可舍,大宝窃据侪元奸。禁苑锢闭理亦得,尚恨南内非天山。 谁遣女将军,而达孟家蝉。临安城夜缒,瓜步江朝沿。 一日三百三日千,江淮义旅浃旬集,铁券迫赐徒尔然。 苗刘授首愤已雪,子雩议废宁非颠。古云孝薄厚于慈,今看慈薄孝可知。 黄龙痛饮已触忌,建储之请胡为乎。格天阁中片纸出,夜半真堕长城师。 清凉居士早知此,驴背青山看湖水。背嵬军散事无成,老卒看花叹晨起。
shān qīng cuán wán   qīng xiàn 线 liú chán yuán zhàn chǎng zhōng kāi qiān   wáng céng xiāo xiōng wán
jìng kāng zhī chǐ shě   bǎo qiè chái yuán jiān jìn yuàn   shàng hèn nán nèi fēi tiān shān
shuí qiǎn jiàng jūn   ér mèng jiā chán lín ān chéng zhuì   guā jiāng cháo yán 沿
sān bǎi sān qiān   jiāng huái jiā xún   tiě quàn ěr rán
miáo liú shòu shǒu fèn xuě   zi fèi níng fēi diān yún xiào hòu   jīn kàn báo xiào zhī
huáng lóng tòng yǐn chù   jiàn chǔ zhī qǐng wéi tiān zhōng piàn zhǐ chū   bàn zhēn duò cháng chéng shī
qīng liáng shì zǎo zhī   bèi qīng shān kàn shuǐ bèi wéi jūn sàn shì chéng   lǎo kàn huā tàn chén