与客游道场何山得鸟字

宋代 苏轼
清溪到山尽,飞路盘空小。 红亭与白塔,隐见乔木杪。 中休得小庵,孤绝寄云表。 洞庭在北户,云水天渺渺。 庵僧俗缘尽,净业洗未了。 十年画鹊竹,益以诗自绕。 高堂俨像设,禅室各深窈。 奔泉何处来,华屋过溪沼。 何山隔幽谷,去路清且悄。 长松度翠蔓,绝壁挂啼鸟。 我友自杭来,尚叹所历少。 归途风雨作,一洗红日燎。 俄惊万窍号,黑雾卷蓬蓼。 舟人纷变色,坐羡轻鸥矫。 我独唤酒杯,醉死胜流殍。 书生例强狠,造物空烦扰。 更将掀舞势,把烛画风筱。 美人为破颜,正似腰支袅。 明朝更陈迹,清景堕空杳。 作诗记余欢,万古一昏晓。
qīng dào shān jǐn   fēi pán kōng xiǎo  
hóng tíng bái   yǐn jiàn qiáo miǎo  
zhōng xiū de xiǎo ān   jué yún biǎo  
dòng tíng zài běi   yún shuǐ tiān miǎo miǎo  
ān sēng yuán jǐn   jìng wèi liǎo  
shí nián huà què zhú   shī rào  
gāo táng yǎn xiàng shè   chán shì shēn yǎo  
bēn quán chǔ lái   huá guò zhǎo  
shān yōu   qīng qiě qiāo  
cháng sōng cuì màn   jué guà niǎo  
yǒu háng lái   shàng tàn suǒ shǎo  
guī fēng zuò   hóng liáo  
é jīng wàn qiào hào   hēi juǎn péng liǎo  
zhōu rén fēn biàn   zuò xiàn qīng ōu jiǎo  
huàn jiǔ bēi   zuì shèng liú piǎo  
shū shēng qiáng hěn   zào kōng fán rǎo  
gèng jiāng xiān shì   zhú huà fēng xiǎo  
měi rén wéi yán   zhèng shì yāo zhī niǎo  
míng cháo gèng chén   qīng jǐng duò kōng yǎo  
zuò shī huān   wàn hūn xiǎo