与客谈罗浮之乐,并言居山之利,因成长句

清代 丘逢甲
山原漠漠宜牛羊,山田泱泱宜秫粳。御园柑子垂垂黄,烟沈雾结香木香。 更种千章万章木,斫运有溪筏可张。满山飞瀑穿云飞,到处皆可张轮机。 山人小试作云碓,用水之力微乎微。山中沙亦黄金色,天予不取防人贼。 万户侯何足道哉,是皆致富可敌国。但作神仙不富贵,赤手上天亦何味? 天上金银作宫阙,岂特如来金布地?我愿金成方上天,金光普照蓬台莲。 何事颜回忍饥面,冷豚一豆人称贤。何年来结山中屋? 山中采金兼采木,且工且农且畜牧。青天回首罗浮云,祗恐山灵笑吾俗。
shān yuán niú yáng   shān tián yāng yāng shú jīng yuán gān chuí chuí huáng   yān shěn jié xiāng xiāng
gèng zhǒng qiān zhāng wàn zhāng   zhuó yùn yǒu zhāng mǎn shān fēi chuān 穿 yún fēi   dào chù jiē zhāng lún
shān rén xiǎo shì zuò yún duì   yòng shuǐ zhī wēi wēi shān zhōng shā huáng jīn   tiān fáng rén zéi
wàn hòu dào zāi   shì jiē zhì guó dàn zuò shén xiān guì   chì shǒu shàng tiān wèi  
tiān shàng jīn yín zuò gōng què   lái jīn   yuàn jīn chéng fāng shàng tiān   jīn guāng zhào péng tái lián
shì yán huí rěn miàn   lěng tún dòu rén chēng xián nián lái jié shān zhōng  
shān zhōng cǎi jīn jiān cǎi   qiě gōng qiě nóng qiě qīng tiān huí shǒu luó yún   zhī kǒng shān líng xiào