渔具诗·禾参(吴人今谓之丛)

唐代 陆龟蒙
斩木置水中,枝条互相蔽。寒鱼遂家此,自以为生计。 春冰忽融冶,尽取无遗裔。所托成祸机,临川一凝睇。
zhǎn zhì shuǐ zhōng   zhī tiáo xiāng hán suì jiā   wéi shēng
chūn bīng róng   jǐn suǒ tuō chéng huò   lín chuān níng