虞姬怨

唐代 冯待征
妾本江南采莲女,君是江东学剑人。逢君游侠英雄日, 值妾年华桃李春。年华灼灼艳桃李,结发簪花配君子。 行逢楚汉正相持,辞家上马从君起。岁岁年年事征战, 侍君帷幕损红颜。不惜罗衣沾马汗,不辞红粉著刀环。 相期相许定关中,鸣銮鸣佩入秦宫。谁误四面楚歌起, 果知五星汉道雄。天时人事有兴灭,智穷计屈心摧折。 泽中马力先战疲,帐下蛾眉□□□。君王是日无神彩, 贱妾此时容貌改。拔山意气都已无,渡江面目今何在。 终天隔地与君辞,恨似流波无息时。使妾本来不相识, 岂见中途怀苦悲。
qiè běn jiāng nán cǎi lián   jūn shì jiāng dōng xué jiàn rén féng jūn yóu xiá yīng xióng  
zhí qiè nián huá táo chūn nián huá zhuó zhuó yàn táo   jié zān huā pèi jūn zi
xíng féng chǔ hàn zhèng xiāng chí   jiā shàng cóng jūn suì suì nián nián shì zhēng zhàn  
shì jūn wéi sǔn hóng yán luó zhān hàn   hóng fěn zhù dāo huán
xiāng xiāng dìng guān zhōng   míng luán míng pèi qín gōng shuí miàn chǔ  
guǒ zhī xīng hàn dào xióng tiān shí rén shì yǒu xīng miè   zhì qióng xīn cuī shé
zhōng xiān zhàn   zhàng xià é méi       jūn wáng shì shén cǎi  
jiàn qiè shí róng mào gǎi shān dōu   jiāng miàn jīn zài
zhōng tiān jūn   hèn shì liú shí shǐ 使 qiè běn lái xiāng shí  
jiàn zhōng huái 怀 bēi