予久客思归以秋光都似宦情薄山色不如归意浓

元代 仇远
秋空不肯明,风雨满荒城。 田父遮我说,重九最喜晴。 此日晴色好,大田足西成。 一冬暖如春,絮炭价亦轻。 我虽将去官,於人独无情。 去年冶城叟。采菊餐其英。 今兹隔存殁,使我心怔营。 出门怅谁语,卮酒当自倾。
qiū kōng kěn míng   fēng mǎn huāng chéng
tián zhē shuō   chóng jiǔ zuì qíng
qíng hǎo   tián 西 chéng
dōng nuǎn chūn   tàn jià qīng
suī jiāng guān   rén qíng
nián chéng sǒu cǎi cān yīng
jīn cún   shǐ 使 xīn zhēng yíng
chū mén chàng shuí   zhī jiǔ dāng qīng