予久客思归以秋光都似宦情薄山色不如归意浓为韵言志约金溧诸友共赋寄钱唐亲旧 其十三

元代 仇远
游子悲凛秋,秋尽行当冬。雨露变霜雪,寒色日以浓。 岂无紫绮裘,绽裂谁与缝。不如早还家,山林专素封。 扫松栖霞岭,结茆慧日峰。山南与山北,春风入修筇。 时止可以止,道隆从而隆。抱膝且长吟,吾其师卧龙。
yóu bēi lǐn qiū   qiū jìn xíng dāng dōng biàn shuāng xuě   hán nóng
qiú   zhàn liè shuí fèng zǎo huán jiā   shān lín zhuān fēng
sǎo sōng xiá lǐng   jié máo huì fēng shān nán shān běi   chūn fēng xiū qióng
shí zhǐ zhǐ   dào lóng cóng ér lóng bào qiě cháng yín   shī lóng