雨久初晴

明代 袁宏道
梅花吐冷魄,竹子舒烟尾。晞影落寒檐,微微苔甲起。 向虚置楷床,卧听鸠妇喜。发垆熨古灰,一片沉心死。 乍闻邻塾言,儿童摊润纸。乳鸟背窗啼,花间掠红紫。
méi huā lěng   zhú zi shū yān wěi yǐng luò hán yán wēi   wēi tái jiǎ    
xiàng zhì kǎi chuáng   tīng jiū yùn huī   piàn chén xīn    
zhà wén lín shú yán   ér tóng tān rùn zhǐ niǎo bèi chuāng huā   jiān lüè hóng