余久不饮酒雨过晚凉悠然独酌戏成此篇
崎嵚历落真可笑,飘泊流离初不羞。苍髯华发老张镐,火色鸢肩穷马周。
身长九尺安所用,命酒一斗聊销忧。醉中起舞颇自得,慷慨不知风雨秋。
qí
崎
qīn
嵚
lì
历
luò
落
zhēn
真
kě
可
xiào
笑
,
piāo
飘
pō
泊
liú
流
lí
离
chū
初
bù
不
xiū
羞
cāng
。
rán
苍
huá
髯
fà
华
lǎo
发
zhāng
老
gǎo
张
huǒ
镐
,
sè
火
yuān
色
jiān
鸢
qióng
肩
mǎ
穷
zhōu
马
周
。
shēn
身
cháng
长
jiǔ
九
chǐ
尺
ān
安
suǒ
所
yòng
用
,
mìng
命
jiǔ
酒
yī
一
dòu
斗
liáo
聊
xiāo
销
yōu
忧
zuì
。
zhōng
醉
qǐ
中
wǔ
起
pǒ
舞
zì
颇
dé
自
kāng
得
,
kǎi
慷
bù
慨
zhī
不
fēng
知
yǔ
风
qiū
雨
秋
。