玉京谣 袁寒云得卞玉京牙印,广征题词,填此寄之

魏晋 高燮
亦是沧桑艳,梦影南朝,钤出朱文细。一捻红牙,恍睹倾城佳丽。 问旧事、风月秦淮,证古佛、庄严妙契。难重理。桃花扇底,梅村诗里。 些儿怀袖香温腻。把芳名,镇粉奁玉几。三百年来,浮沉流落何地。 认当是、纤手曾亲,到此日、寸痕谁记。偏遇得,佳士袁丝能喜。
shì cāng sāng yàn   mèng yǐng nán cháo   qián chū zhū wén niǎn hóng huǎng   qīng chéng jiā    
wèn jiù shì fēng yuè qín huái zhèng   zhuāng yán miào nán zhòng táo huā shàn méi cūn shī            
xiē ér huái 怀 xiù xiāng wēn fāng míng zhèn   fěn lián sān bǎi nián lái chén   liú luò      
rèn dàng shì qiàn shǒu céng qīn dào   cùn hén shuí piān jiā shì yuán   néng