玉京谣·蝶梦迷清晓

宋代 吴文英
蝶梦迷清晓,万里无家,岁晚貂裘敝。载取琴书,长安闲看桃李。烂绣锦、人海花场,任客燕、飘零谁记。春风里。香泥九陌,文梁孤垒。微吟怕有诗声翳。镜慵看、但小楼独依。金屋千娇,从他鸳暖秋被。蕙帐移、烟雨孤山,待对影、落梅清泚。终不似。江上翠微流水。
dié mèng qīng xiǎo   wàn jiā   suì wǎn diāo qiú zài qín shū   cháng ān xián kàn táo làn xiù jǐn rén hǎi huā chǎng   rèn yàn piāo líng shuí chūn fēng xiāng jiǔ   wén liáng lěi wēi yín yǒu shī shēng jìng yōng kàn dàn xiǎo lóu jīn qiān jiāo   cóng yuān nuǎn qiū bèi huì zhàng yān shān   dài duì yǐng luò méi qīng zhōng shì jiāng shàng cuì wēi liú shuǐ