玉京秋 其二 秋色

清代 俞樾
桐叶秃。闲庭又添得,浅黄深绿。烂漫风前,几丛水蓼,几丛霜菊。 尤喜西风锦衲,雁将来、先已红足。映修竹。紫罗裳倩,绛云冠矗。 一曲园中游瞩。喜秋光、斑斓满目。转忆春三,红酣香暖,反嫌粗俗。 老去江郎,怎笔下、无此缤纷浓郁。萧斋读。空对秋山如沐。
tóng xián tíng yòu tiān qiǎn   huáng shēn làn 绿 màn fēng qián cóng   shuǐ liǎo cóng   shuāng      
yóu 西 fēng jǐn   yàn jiāng lái xiān hóng yìng xiū zhú luó cháng qiàn jiàng yún guān   chù        
yuán zhōng yóu zhǔ qiū guāng bān lán mǎn zhuǎn chūn sān hóng hān xiāng   nuǎn fǎn xián          
lǎo jiāng láng   zěn xià bīn fēn nóng xiāo zhāi kōng duì qiū shān