余既和乐天诗而喜于年及之心犹不能自已又复

宋代 吴芾
乞得行年到七旬,归田不问富和贫。 初非洁己为主士,但欲颐心如古人。 每对青山常意适,才逢白叟便情亲。 静中百念俱灰灭,识破浮生梦幻身。
de xíng nián dào xún   guī tián wèn pín
chū fēi jié wéi zhǔ shì   dàn xīn rén
měi duì qīng shān cháng shì   cái féng bái sǒu biàn 便 qíng qīn
jìng zhōng bǎi niàn huī miè   shí shēng mèng huàn shēn