余既和乐天诗而喜于年及之心犹不能自已又复

宋代 吴芾
一年三百有余旬,举世栖栖苦迫贫。 得享安宁七十岁,已胜衰谢万千人。 好官纵使登三事,荣养何由及二亲。 争似山间林下坐,无忧无毁足全身。
nián sān bǎi yǒu xún   shì pín
xiǎng ān níng shí suì   shèng shuāi xiè wàn qiān rén
hǎo guān zòng shǐ 使 dēng sān shì   róng yǎng yóu èr qīn
zhēng shān jiān lín xià zuò   yōu huǐ quán shēn