御街行·纷纷坠叶飘香砌

宋代 范仲淹
纷纷坠叶飘香砌。夜寂静,寒声碎。真珠帘卷玉楼空,天淡银河垂地。年年今夜,月华如练,长是人千里。 愁肠已断无由醉,酒未到,先成泪。残灯明灭枕头欹,谙尽孤眠滋味。都来此事,眉间心上,无计相回避。
fēn fēn zhuì piāo xiāng jìng   hán shēng suì zhēn zhū lián juǎn lóu kōng   tiān dàn yín chuí nián nián jīn   yuè huá liàn   cháng shì rén qiān
chóu cháng duàn yóu zuì   jiǔ wèi dào   xiān chéng lèi cán dēng míng miè zhěn tou   ān jǐn mián wèi dōu lái shì   méi jiān xīn shàng   xiāng huí