雨霁出游书事

宋代 陆游
十日苦雨一日晴,拂拭拄杖西村行。 清沟泠泠流水细,好风习习吹衣轻。 四邻蛙声已合合,两岸柳色争青青。 辛夷先开半委地,海棠独立方倾城。 春工遇物初不择,亦秀燕麦开芜菁。 荠花如雪又烂熳,百草红紫那知名。 小鱼谁取置道侧,细柳穿颊危将烹。 欣然买放寄吾意,草莱无地苏疲氓。
shí qíng   shì zhǔ zhàng 西 cūn xíng
qīng gōu líng líng liú shuǐ   hǎo fēng chuī qīng
lín shēng   liǎng àn liǔ zhēng qīng qīng
xīn xiān kāi bàn wěi   hǎi táng fāng qīng chéng
chūn gōng chū   xiù yān mài kāi jīng
huā xuě yòu làn màn   bǎi cǎo hóng zhī míng
xiǎo shuí zhì dào   liǔ chuān 穿 jiá wēi jiāng pēng
xīn rán mǎi fàng   cǎo lái méng