雨霁春色粲然喜而有赋

宋代 陆游
应接年光老渐慵,能犹一饮百分空。 半沾蝶粉帘栊雨,远送莺声巷陌风。 千缕麴尘杨柳绿,万枝猩血海棠红。 从来造物陶甄手,却在闲人诗句中。
yìng jiē nián guāng lǎo jiàn yōng   néng yóu yǐn bǎi fēn kōng
bàn zhān dié fěn lián lóng   yuǎn sòng yīng shēng xiàng fēng
qiān chén yáng liǔ 绿   wàn zhī xīng xuè hǎi táng hóng
cóng lái zào táo zhēn shǒu   què zài xián rén shī zhōng