与江右诸子吊文山即次其《泰和》诗韵
接天云旆影幢幢,孤鹤归飞讵肯降。千尺樟阴真得地,两间英气欲横江。
魂兮未返哀长劫,命也维新阐旧邦。山外鹃啼春渐老,血花红映读书窗。
jiē
接
tiān
天
yún
云
pèi
旆
yǐng
影
chuáng
幢
chuáng
幢
,
gū
孤
hè
鹤
guī
归
fēi
飞
jù
讵
kěn
肯
jiàng
降
。
。
qiān
千
chǐ
尺
zhāng
樟
yīn
阴
zhēn
真
de
得
dì
地
,
liǎng
两
jiān
间
yīng
英
qì
气
yù
欲
héng
横
jiāng
江
。
。
hún
魂
xī
兮
wèi
未
fǎn
返
āi
哀
zhǎng
长
jié
劫
,
mìng
命
yě
也
wéi
维
xīn
新
chǎn
阐
jiù
旧
bāng
邦
。
。
shān
山
wài
外
juān
鹃
tí
啼
chūn
春
jiàn
渐
lǎo
老
,
xuè
血
huā
花
hóng
红
yìng
映
dú
读
shū
书
chuāng
窗
。
。