于将军

宋代 孔平仲
长安遣兵百胜强,意气何有汉中王。七军之心俱猛鸷,虎兕插羽将翱翔。 睥睨荆益可席卷,白帝城高如堵墙。秣马蓐食朝欲战,雷声殷殷山之阳。 沉阴苦雨十馀日,汉水溢出高腾骧。苍黄不暇治步伍,攀缘蹙踏半死伤。 计穷岂不欲奔走,四望如海皆茫茫。鼍鸣鱼跃尚恐惧,万一敌至谁敢当。 遥观大船载旗鼓,闻说乃是关云长。蒙冲直绕长堤下,劲弩强弓无敌者。 虽有铁骑何所施,排空白浪如奔马。将军拱手就絷缚,咋舌无声面深赭。 捷书一日到锦城,只轮不返皆西行。将军畴昔负朋友,若此昌豨犹得生。 循环报复虽天意,壮士所惜惟功名。曹瞒相知三十年,临危不及庞明贤。 归来头白已憔悴,泣涕顿首尤可怜。高陵画像何诡谲,乃令惭痛入九泉。 淯水之师勇冠世,英雄成败皆偶然。
cháng ān qiǎn bīng bǎi shèng qiáng   yǒu hàn zhōng wáng jūn zhī xīn měng zhì   chā jiāng áo xiáng    
jīng juǎn   bái chéng gāo qiáng shí cháo zhàn léi   shēng yīn yīn shān zhī yáng    
chén yīn shí   hàn shuǐ chū gāo téng xiāng cāng huáng xiá zhì pān   yuán bàn shāng    
qióng bēn zǒu   wàng hǎi jiē máng máng tuó míng yuè shàng kǒng wàn   zhì shuí gǎn dāng    
yáo guān chuán zài   wén shuō nǎi shì guān yún cháng méng chōng zhí rào zhǎng xià jìn   qiáng gōng zhě    
suī yǒu tiě suǒ shī   pái kòng bái làng bēn jiāng jūn gǒng shǒu jiù zhí   shé shēng miàn shēn zhě    
jié shū dào jǐn chéng   zhī lún fǎn jiē 西 xíng jiāng jūn chóu péng you ruò   chāng yóu shēng    
xún huán bào suī tiān   zhuàng shì suǒ wéi gōng míng cáo mán xiāng zhī sān shí nián lín   wēi páng míng xián    
guī lái tou bái qiáo cuì   dùn shǒu yóu lián gāo líng huà xiàng guǐ jué nǎi   lìng cán tòng jiǔ quán    
shuǐ zhī shī yǒng guān shì   yīng xióng chéng bài jiē ǒu rán