渔家傲 正月十四日夜有感而作

宋代 段克己
灯火萧条春日暮。荒山月上闻村鼓。羁客闲愁知几许。千万绪。人间没个安排处。醉袖翩翩随所寓。冷然便以风为驭。指点虚无云外路。留不住。东将入海随烟雾。
dēng huǒ xiāo tiáo chūn huāng shān yuè shàng wén cūn xián chóu zhī qiān wàn rén jiān méi ān pái chù zuì xiù piān piān suí suǒ lěng rán biàn 便 fēng wèi zhǐ diǎn yún wài liú zhù dōng jiāng hǎi suí yān