渔家傲(再用前韵)

宋代 吴潜
遍阅芳园闲半昼,残花尚有榴裙皱。倦鸟投林云返岫,人影瘦。可怜身世为他囿。 燕子飞来还忆旧,回头又是梅黄候。且尽一杯昌_酒。凝睇久。晚风细雨沾衫袖。
biàn yuè fāng yuán xián bàn zhòu   cán huā shàng yǒu liú qún zhòu juàn niǎo tóu lín yún fǎn xiù   rén yǐng shòu lián shēn shì wèi yòu
yàn zi fēi lái huán jiù   huí tóu yòu shì méi huáng hòu qiě jǐn bēi chāng   _ jiǔ níng jiǔ wǎn fēng zhān shān xiù